Cái
thuở...
cắp
sách đến trường
Nguyễn
Dư
|
|
Hơn
nửa thế kỉ rồi mà vẫn còn nhớ rõ cái giai thoại... Chuyện
như thế mà gọi là giai thoại à? Có lẽ chỉ có tôi mới
có mấy cái kỉ niệm vớ vẩn, chán phèo của thời đi học
bị bạn bè và thầy giáo... bắt nạt.
Chuyện nhỏ
nhưng cũng... đáng đồng tiền bát gạo. Mang ra kể chơi.
 Hỡi
các cậu bé con
 Trong
lúc tuổi còn non
 Các
cậu phải chăm học
 Có
học mới nên khôn
Năm 1956-57,
tôi học lớp đệ lục (tương đương với lớp 7 bây giờ),
trường Trần Lục, nằm gần chợ Tân Định...
Sắp hết giờ
Vạn
vật, thầy... thầy gì nhỉ ? Chịu, không nhớ nổi tên
thầy là gì. Thầy tìm một trò "tình nguyện" vẽ mấy cái
tế bào, hoa lá, sửa soạn cho bài Thực vật tuần sau.
Không có đứa
nào giơ tay nhận lĩnh cái công việc chán như cơm nếp nát
này. Chính thầy cũng còn muốn đùn cho học trò cơ mà.
Bỗng có "thằng
mất dạy" nào nói to:
- Thưa thầy
có thằng Dư tình nguyện.
- Dư đâu, lên
đây!
- Dạ, nó nói
đùa. Thưa thầy, con không biết vẽ.
- Nói láo. Lên
đây!
- Thưa thầy,
con còn nhiều bài chưa làm, chưa học.
Thầy lầm lì,
không nài thêm. Tôi thở phào, thoát nạn. Cả lớp lại tiếp
tục đùa giỡn... Bỗng
có tiếng quát:
- Dư, 2 giờ
công-xin (consigne).
Tôi giật nảy
mình, ngơ ngác không biết mình bị phạt vì tội gì?
- Tội ném giấy.
- Thưa thầy,
chúng nó ném con chứ không phải con ném chúng nó.
- Tha cho lần
này. Liệu hồn đấy!
Một lát sau
lại...
- Dư, 2 giờ
công-xin, lần này không tha.
- Thưa thầy,
con bị tội gì ạ?
- Tội... sờ
đầu bạn.
Lần này hết
cãi. Đúng là tôi có đụng vào đầu thằng bạn ngồi bên
cạnh. Vô ý đụng vào đầu bạn cũng là một cái tội! Đụng
vào chỗ khác thì tội đổ đâu cho hết? Thảo nào mấy đứa
"xóm nhà lá" vẫn kháo nhau phải coi chừng thầy. Thỉnh thoảng
thầy như người bị động kinh, bất thình lình lên cơn...
muốn ra oai thì phiền lắm. Tiếng đồn không sai. Dù sao thì
thầy... vẫn là thầy. Học trò phải nghe lời thầy. Ai cũng
nghĩ như vậy
Bằng một giọng
nửa thương hại, nửa vỗ về, thầy nói:
- Nếu vẽ bài
Vạn
vật thì tha cho.
Tôi không đủ
khôn để đáp lại tấm lòng độ lượng của thầy. Lúc này
tôi chỉ biết sợ. Sợ cuốn thông tín bạ bị mang "vết nhơ"
của thầy. Sợ bị bố đằn ra đánh. Cơn sợ khuyên tôi phải
biết Tránh thầy chẳng xấu mặt nào. Mình chẳng có
gì để đem ra mặc cả với thầy thì phải chấp nhận cái
giá thầy đưa ra cho xong chuyện. Còn lâu mình mới "khôn" bằng
thầy.
Chiều hôm đó
tôi xin mẹ tiền đi mua tờ giấy vẽ khổ lớn. Mẹ vui vẻ
thấy thằng con để ý đến việc học. Tội nghiệp mẹ đang
hiểu lầm thằng con. Tôi thương mẹ. Ghét thầy.
Tuần sau tôi
nộp bản vẽ cho thầy. Thầy tươi cười khen đẹp. Tôi không
thích cái nụ cười của thầy. Không hiểu tại sao tôi đâm
ra thù ghét thầy, ghét luôn cả môn Vạn vật từ ngày
đó. Mặt mũi thầy ra sao tôi cũng chẳng thèm nhớ.
Nhưng đời
học trò cũng có những cái bất ngờ. Trong cái rủi đôi khi
lại có cái may. Có lẽ thằng bạn bị tôi "sờ đầu" thấy
tôi bị phạt oan nên ân hận chăng? Một hôm nó thân mật
chỉ dạy cho tôi "mẹo" giải mấy bài hình học. Tôi như người
được khai tâm, mở mắt. Có vậy thôi mà sao thầy dạy Toán
cứ
"giấu nghề" không truyền cho đám hậu sinh?
Nhờ một câu
giảng của bạn mà tôi hiểu được cách học, biết được
cách làm bài. Học thầy không tày học bạn, người
xưa nói không sai, phải không bạn Tính thân mến của tôi?
Hè năm ấy tôi tự học xong chương trình Toán Lí Hoá của
năm đệ ngũ.
***
Cuối năm đệ
ngũ tôi thi nhảy bằng Trung học đệ nhất cấp. Thi
viết trôi chảy. Nhưng phiền một điều là sau phần thi viết,
phải vào vấn đáp.
Chết... bỏ
mẹ. Có cả môn Vạn vật. Nghiệp chướng còn nặng
quá!
Chưa bao giờ tôi nghĩ đến học môn này. Chần
chừ mãi, cuối cùng cũng phải thu hết can đảm vào thi.
Tôi bốc thăm
trúng bài Bộ máy tuần hoàn, hô hấp.
Tôi còn nhớ
bài học năm xưa... Thân thể người ta chia ra làm ba phần
: đầu, mình và chân tay... Thầy cắt ngang:
- Khỏi cần
dài dòng. Em hãy cho biết vai trò của tim, của dưỡng khí.
Tôi bắt đầu
rịn mồ hôi. Ầm ừ một lát, tôi đành phải thú thật:
- Thưa thầy
em chưa ôn bài này.
- Cho em chọn
bài khác. Lật hết ra mà chọn.
Tôi lật hết
mấy mảnh giấy và chọn Bộ máy tiêu hoá. Người ta
đói thì phải ăn. Đồ ăn vào miệng, xuống dạ dầy. Các
chất bổ đi nuôi cơ thể. Cặn bã thành phân, tống ra ngoài...
Bài học ngắn gọn quá. Tôi không biết phải nói gì thêm.
Thầy nhắc:
- Hãy phân tích
phản ứng khi nhai, khi đồ ăn vào dạ dày.
Mồ hôi càng
rịn ra. Tôi ấp úng ca bài "con cá sống nhờ nước":
- Thưa thầy
em chưa kịp học môn Vạn vật.
- Có phải em
khinh môn Vạn vật lắm phải không?
Giọng thầy
vẫn bình thản làm tôi càng lo sợ. Sao thầy lại bắt mạch
tôi đúng như thế? Chối cũng khó, nhận thì... chết tươi.
Tôi tìm cách nói nước đôi:
- Thưa thầy
em không dám coi thường môn Vạn vật. Em dồn sức học
mấy môn khác, chưa kịp học môn Vạn vật. Em xin lỗi
thầy.
- À, chưa kịp
học. Tưởng là khinh... Thôi, cho em ra.
Ra khỏi phòng
thi tôi bàng hoàng, sực tỉnh. Nguy rồi Dư ơi. Bị thầy cho
ăn "trứng gà" thì chết nhăn răng. Vái trời, cầu mong thầy
đừng... ác như vậy. Thầy cứ phết nửa điểm hay một phần
tư điểm cũng được. Khỏi bị loại là... sướng rồi. Suốt
ngày hôm ấy, tôi bị con số 0 ám ảnh. Mãi đến đêm mới
hơi yên tâm. Nếu cho 0 thì thầy phải la mắng mình chứ. Đằng
này thầy vẫn ôn tồn cơ mà. Chẳng lẽ "cha" này lại thâm
hiểm như vậy sao?
Tôi hồi hộp
chờ ngày công bố kết quả.
Rõ ràng tên
mình kia kìa. Đậu bình thứ đàng hoàng. Tôi hoàn hồn, thầm
cám ơn thầy hỏi vấn đáp môn Vạn vật. Không biết
hôm ấy trong đầu thầy nghĩ gì. Chỉ biết chắc chắn một
điều là thầy không nỡ "giết" tôi. Mặt thầy tôi không
nhớ. Tên thầy tôi không biết. Tôi nhớ ơn thầy.
***
Năm sau sang học
đệ tam, rồi đệ nhị Hồ Ngọc Cẩn (Gia Định), rồi đệ
nhất Chu Văn An (Sài Gòn). Ba lớp trung học đệ nhị cấp
này chia ra ban A (Vạn vật), ban B (Toán), ban C (Văn chương).
Có nơi có thêm ban D (Hán học).
Tôi chọn ban
B vì thấy Toán dễ hơn các môn khác. Chỉ cần làm hết các
bài tập, bài mẫu của mấy quyển sách tây, sách ta là chắc
ăn rồi. Cái bệnh lười biếng tiếp tục dìm tôi trong vũng
lầy của các môn phụ, phụ thuộc các thầy như Triết, Pháp
văn, Anh văn... Chuyện học, chuyện thi chả có gì đáng nhớ.
Lên Đại
học mới thật sự bị hụt hẫng, chới với. Vì lười.
Vì không biết cách học. Vì không được bạn Tính thứ hai
chỉ bảo. Tôi bị té nhào, không vực dậy được.
Kỉ niệm của
hai năm "lông bông" và năm học Đại học sư phạm, chỉ còn
lờ mờ, thấp thoáng mấy cuộc hẹn hò ngoài bùng binh xe buýt,
mấy lần hú hí trong rạp xi-nê.
Đầu óc bị
"mấy mẹ ngoài đường" ám ảnh.
"Mẹ trong nhà"
lo buồn bàn với bố. Một hôm, sau bữa cơm chiều, bố tôi
gọi tôi ra nói chuyện. Sắp bị bố la mắng cái gì đây.
Nhưng không, bố chỉ mở đầu bằng một câu:
- Chính phủ
sắp cho sinh viên đi du học đợt cuối. Mày có muốn đi không?
Bên Pháp có anh chị Phong, có thể nhờ cậy lúc đầu.
Tôi nhận ra
được ý bố muốn cứu thằng con bằng cách "đuổi" nó đi
xa. Bắt nó phải tự lập.
Thú thực là
chưa bao giờ tôi nghĩ đến chuyện đi Pháp. Tôi ấp úng trả
lời:
- Dạ, con nghĩ
sao cũng được.
- Cậu mợ thấy
mấy năm sau này mày học hành bết quá. Có thể bị gọi đi
lính. Thôi, mày sang Pháp đi. Cố gắng học.
***
Chủ nhật 1 tháng
11 năm 1964 tôi "đặt chân" xuống sân bay Orly. Có anh chị Phong
đi đón.
Về đến nhà,
anh Phong nhắc sáng mai phải đến Institut Franco - Vietnamien
xin
giấy giới thiệu ghi tên học. Trễ gần hai tháng rồi. Tôi
hoảng sợ, bối rối nhờ anh ghi vào giấy những điều phải
làm, phải hỏi. Anh Phong đưa cho tôi tấm bản đồ to tướng.
- Mình đang
ở đây. Mày phải đến đây. Từ nhà đi bộ đến ga xe lửa.
Mua vé xe lửa thì nói... Đến chỗ này thì xuống, lấy métro.
Mua vé métro thì nói... Đổi métro phải để ý đi đúng hướng.
Đến nơi thì hỏi mấy điều anh ghi sẵn đây này.
Trưa thứ ba,
tôi lên xe lửa đi Rennes.
Đầu óc hoang
mang... Mình như một đứa bé bắt đầu tập đi, tập nói,
tập nghe. Xa nhà mới thấm thía... biết nhục! Nhục vì thua
kém tất cả mọi người chung quanh.
Cái nhục đầu
tiên là phải nhờ bạn dẫn đi ghi tên học. Cám ơn bạn Thông
đã giúp đỡ tôi ngày hôm ấy.
Sang Pháp, coi
như là "ra đi không về"...
Dư ơi, muốn
nên thân người...
Mày chỉ còn
một lối thoát là... học. Học tiếng Pháp và học để đi
thi. Chịu khó học lại từ đầu. Mày phải quên hết mọi
chuyện bên Thị Nghè, Sài Gòn. Đầu óc còn lông bông thì...
ông trời cũng không cứu được mày. Tương lai chả biết
sẽ ra sao!
Cuối năm tôi...
thi đậu! Mừng mừng, tủi tủi. Bớt sợ, bớt nhục. Đời
chưa tươi vui như hoa hồng thắm nhưng cũng bớt đen tối một
phần...
Tôi viết thư
báo tin để bố mẹ, anh Phong yên tâm...
Nguyễn
Dư
(Lyon,
tháng 10/2018)
|
|