| Mai
là ngày tôi có thể thực hiện lời nguyện ước ôm
ấp mãi trong lòng từ mấy năm nay nghĩa là được mổ
bụng tự sát trược ngôi mộ ngài Shôkôji-den (Tùng Hướng
Tự Điện tức Hosokawa Sansai Tadaoki), chủ quân của tôi.
Vì lý do đó, tôi mới cầm lấy bút và ngồi xuống
trong ngôi nhà ở Kyôto của người em út là Matajirô để
trình bày mọi khúc nôi hầu quí vị lãnh đạo của phiên
thấu hiểu mà châm chước cho bầy con cháu của tôi.
Ông nội tôi tên
là Okitsu Uhyôe Kagemichi (Cảnh Thông). Ông sinh ra ở Okitsu
(Trùng Tân) trong xứ Suruga vào năm Vĩnh Chính thứ 11 (Eishô
11, 1514), trở thành bộ hạ của lãnh chúa Imagawa Jibu-tayuu
và cư ngụ ngay ở Kiyomi-ga-seki trong xứ Suruga. Từ khi ngài
Imagawa tử trận vào ngày 20 tháng năm (âm lịch) năm Vĩnh
Lộc thứ ba (Eiroku 3,1560) thì cụ nội Kagemichi của tôi
là một trong những người đã chết theo chủ. Năm đó,
ông mới 41 tuổi. Pháp danh sau khi ông qua đời là Thiên
Sơn Tông Cập cư sĩ (Senzan-sokyuu koji).
Saihachi (Tài Bát),
cha tôi, sinh vào năm Vĩnh Lộc nguyên niên (Eiroku 1, 1558),
mới có 3 tuổi khi bố mất và được một tay mẹ mình
nuôi dạy. Đến tuổi thành nhân, ông mang tên là Yagoemon
Kagekazu (Cảnh Nhất) và đến nương nhờ gia đình Sano
Kanjuurô, một người bà con bên ngoại ở Harima (Kobe bây
giờ). Nhờ đó mà ông có cơ hội đi theo hầu ngài
Akamatsu Sahyô-no-kami. Đến năm Thiên Chính thứ 9 (Tenshô
9) thì được ăn lộc 1.000 thạch.Thế rồi sang tháng
4 năm thứ 13 cùng niên hiệu, khi lãnh chúa Akamatsu sáp
nhập thêm xứ Awa vào trong bản đồ của mình, Kegakazu
được giao phó giữ đất ấy và gia phong 300 thạch nữa.
Lúc đó, ông mới mở phủ ở Inotsu trong xứ Awa và trụ
lại nhiệm sở này cho đến những năm đầu niên hiệu
Khánh Trường (Keichô, 1596-1615).
Thế nhưng vào
tháng 7 năm Keichô thứ 5 (1600), ngài Akamatsu vì đứng về
phe Ishida Kazushige (tên cũ của Mitsunari chăng ?, NNT), nên đã
bao vây thành Tanabe trong xứ Tango, bên cạnh Onogi Nuinosuke,
xuất thân từ Tanba. Lúc đó, người có nhiệm vụ thủ
thành là ngài Shôkôji Sansai (Hosokawa) Tadaoki. Thế nhưng
vì có lệnh của Tổng đại tướng Tokugawa Ieyasu bắt
ông phải gia nhập vào đoàn quân của mình đang tiến
đánh Uesugi Kagekatsu, ngài Shôkôji
Sansai (Tadatoki) đành
nhờ cha mình là Taishô-in Yuusai Fujitaka thay mặt giữ
thành hộ. Thế nhưng Kagekazu tức cha của tôi thì khi hầu
việc lãnh chúa Akamatsu ở Kyôto, đã có dịp quen biết
một công khanh là ngài Karasumaru Mitsuhiro, đệ tử về
thơ Waka của cụ Yuusai (Fujitaka). Hơn thế, con trai nối
dõi của ngài Mitsuhiro là Mitsukata lại cưới công nương
Man (Man.hime), một trong những người con gái của ngài
Sansai.
Như vậy, qua mối liên hệ với ngài Mitsuhiro, cha tôi đã
trở thành người quen biết của cụ Yuusai
cũng như
của ngài Sansai, con trai cụ.
Đời
thứ 1: Hosokawa Yuusai Fujitaka (1534-1610)
Trong cuộc công
thủ thành Tanabe, thì từ miền Đông, nơi ông đang tùng
quân, ngài Sansai đã gửi Mori San.emon, một thủ hạ
thân tín mang tin tức về thành. Ông Mori đây có liên hệ
bà con bên ngoại với Kagekazu, bố tôi. Đến Tanabe, Mori
bèn tìm gặp bố tôi và hé lộ nội dung bức mật
thư mà ông có trách nhiệm mang trong người. Bố tôi (Kagekazu)
mới thông đồng với một tùy tướng của họ Akamatsu
là Ikado Kame.emon, cho gắn một bức thư vào đuôi tên rồi
bắn vào thành, qua khe hở của bờ tường bên trong, đúng
vào một đồn binh gọi là Myôan -maru. Ngày hôm sau, bố
tôi (Kagakazu) lại bố trí để Mori trà trộn trong đám
lính xích hầu vào thành trót lọt để có thể trao
bức mật thư tận tay cụ Yuusai. Xong việc, đến
chiều, ông ta lên đường trở lại miền Đông. Thế rồi
cũng vào năm đó, khi họ Akamatsu bị tiêu diệt, bố tôi
được ông Mori khuyên nên dời tới lập nghiệp ở vùng
Buzen (bắc Kyuushuu).Vì vậy, năm Keichô thứ 6 (1601), bố
tôi mới vào hầu việc trong phủ ngài
Sansai.
Đời
thứ 2: Hosokawa Sansai Tadaoki (1563-1645)
Qua đến năm Nguyên
Hòa thứ 5 ( Gen.na 5, 1619) thì đương kim lãnh chúa là
ngài Mitsuhisa (cháu đích tôn Sansai, con trai của Myôge.in)
ra đời. Ấu danh của ngài là Rokumaru. Cha tôi được bổ
nhiệm làm thủ hạ cho người chủ trẻ.Thế nhưng khi ngài
Sansai qui ẩn vào năm Genna thứ 7 (1621) thì cha tôi (Kagekazu)
cũng xuống tóc theo và lấy đạo hiệu là Tông Dã (Sôya).
Ngày 9 tháng 12 (âm lịch) năm Khoan Vĩnh thứ 9 (Kan.ei 9,
1633), ngài Myôge-in Tadatoshi, thân phụ của đương kim lãnh
chúa, trở về ấp phong là Higo thì bố tôi cũng đi
theo. Ngày 17 tháng 3, ngài Myôge-in tạ thế. Chẳng bao lâu,
ông Kagekazu, bố tôi, vì bệnh, cũng mất vào ngày 2 tháng
9 cùng năm. Năm đó ông được 84 tuổi.
Anh tôi là đích
tử của bố (Kagekazu) tên gọi Kurobê Kazutomo (Nhất Hữu),
xưa kia đã theo cha đến Buzen. Anh tập ấm chức của cha,
ấy vào hầu việc ngài Sansai vào năm Khánh Trường
thứ 17 ( Keichô 17, 1612) và được tuyển làm cận vệ.
Sau đó, vì đau ốm, anh chỉ còn được cho làm những
việc phụ. Đến khi ngài Myôge-in nối nghiệp cha vào
mùa đông năm Khoan Vĩnh thứ 14 (1637) và tham gia trấn công
quân phiến loạn ở Shimabara thì anh Kurobê tôi cũng được
tháp tùng. Năm sau, vào ngày 27 tháng 2, có tin là anh cùng
với Kaneta Yaichiemon là hai người đầu tiên trong phiên
đã xông được vào bên trong trận tuyến của địch quân.
Và trên đỉnh cao của bức tường thành nhìn xuống mặt
biển, anh tôi đã chết như một chiến sĩ. Thụy hiệu
nhà Phật của anh là Gishin-eiryuu-koji (Nghĩa Tâm Anh Lập
cư sĩ).
Đời
thứ 3: Myôge-in Hosokawa Tadatoshi (1585-1641)
Tôi là con thứ
hai của Kagekazu, sinh vào năm Văn Lộc thứ tư (Bunroku 4),
hồi nhỏ có tên là Saisuke. Năm lên 7, tôi theo cha đến
Kokura (Okitsu) trong vùng Buzen (phía bắc Kyuushuu bây giờ).Tôi
được vào hầu việc ngài Sansai vào năm Khánh Trường
thứ 17 (Keichô 17) lúc lên 18. Đến năm Nguyên Hòa thứ
7 (Genna 7), khi ngài Sansai lui về ẩn cư và cha tôi cũng
xuống tóc như ngài thì tôi vừa 28. Tôi lấy tên mới
là Yagoemon Kageyoshi (Cảnh Cát) và theo ngài Sansai đến
ngụ tại vùng Nakatsu thuộc Buzen.
Thế rồi vào
tháng 5 năm Khoan Vĩnh nguyên niên (Kan.ei 1), có một chiếc
thuyền buôn An Nam cập bến Nagasaki. Ngài Sansai, lúc đó
đã tu tại gia được 3 năm, mới gửi tôi và một bạn
đồng sự tên là Yokota Seibê đi mua những món hàng quí
hiếm mà ngài có thể sử dụng vào những buổi lễ
trà đạo. May mắn là lần đó, trong kho thuyền có hai
khúc gỗ trầm hương (kyara) loại thượng thặng, một
khúc tương xứng với phần bên dưới gốc cây (motoki)
và một khúc lấy từ phía ngọn (uraki). Chẳng may cho
chúng tôi, một người nhà của ngài Date chức Gonhuunagon [1]
- được gửi từ phiên Sendai xa xăm
– đã tỏ ý muốn mua với bất cứ giá nào khúc gỗ
trầm hương nằm ở dưới đồ tức là phần có giá
trị hơn. Tôi cũng ngỏ ý muốn mua món đó và cả hai
bên bắt đầu đấu giá làm cho giá cả của khúc cây
đó ngày càng cao.
Lúc đó Yokota,
người bạn đồng sự của tôi mới phát biểu:
-Đành rằng chúng
ta phải hành động đúng theo lệnh của tướng công ban
bố, thế nhưng gỗ trầm hương chỉ là một món đồ
để mua vui chứ nào đem đến lợi ích cho ai. Cho nên
chúng ta không cần phung phí tiền bạc kiểu đó! Theo
ý tôi thì mình nên nhường khúc gỗ dưới gốc cho
gia thần của ngài Date. Còn mình lấy khúc trên thôi cũng
đủ.
Tôi trả lời:
-Anh nói thế tôi
không đồng ý. Lệnh của chủ quân chúng ta là đi mua
một món thật quí hiếm.Thế nhưng, trong cả chuyến
hàng nhập khẩu này, cái quí hiếm nhất là gỗ trầm
hương. Và trong món gỗ đó, khúc nằm dưới gốc mới
là thứ hiếm hoi bậc nhất. Như vậy, nếu mua được
khúc gỗ cực hiếm ấy, chúng ta mới có thể nói
là hoàn thành sứ mạng giao phó. Nếu bây giờ đi nhường
cho nhà Date món đó thì không những sẽ khiến cho cánh
Date có dịp vênh váo và lại còn làm muối mặt cả dòng
họ Hosokawa nữa [2].
Yokota cả cười,
giọng khinh mạn:
-Vậy là anh lầm
to. Đồng ý là trong việc lấn đất giữ thành (nhất
thành nhất quốc), chúng ta sẵn sàng đọ kiếm với
dòng họ Date. Nhưng đây chỉ là một khúc gỗ con chỉ
đáng để ném vào cái lò đặt trong một gian phòng
rộng không hơn 4 chiếu rưỡi tatami (ý nói trà thất).Tôi
không tưởng tượng nổi tại sao mình có thể bỏ ra
cả một gia tài để có được ngần ấy. Ngay cả khi
chính tướng công đứng ra đấu giá để tranh cho được
nó, thì kẻ bầy tôi như chúng ta cũng phải can gián.
Đúng vậy. Nếu ngài muốn thắng cho được để có
khúc trầm hương quí hiếm nhất và chúng ta giúp cho
ngài thực hiện được ý nguyện thì chúng ta chỉ là
những kẻ a dua nịnh bợ chủ mà thôi.
Năm đó tôi mới
31 tuổi, tính tình còn nóng nảy. Nghe Yokota nói vậy,
tôi đã căm gan nhưng vẫn cố ghìm, bảo:
-Lời anh đúng
là lời của bậc hiền nhân quân tử nhưng riêng tôi thì
chỉ biết mỗi một điều, ấy là mệnh lệnh của
chủ quân. Nếu ngài bảo: "Triệt hạ cho ta cái thành này!"
thì tôi sẽ không ngần ngại xông lên đánh phá cho dù
va phải tường đồng vách sắt. Nếu ngài bảo:"Lấy
đầu tên này cho ta!" thì tôi sẽ chém chết kẻ đó dù
hắn có là quỷ dữ chăng nữa. Cũng giống như thế,
nếu ngài cần một món đồ quí hiếm thì tôi sẽ
quyết tâm tìm cho ra loại phẩm chất cao nhất. Đã là
mệnh lệnh của chủ quân thì không còn có gì để mà
bàn cãi về mặt đạo đức. Dù ai chê bai thế nào,
tôi cũng chẳng lung lay.
Yokota còn cười
giòn giã hơn trước:
-Thôi đi anh. Chẳng
nhẽ anh muốn nói với tôi là anh coi thường cả luân
lý đạo đức? Riêng tôi thì tôi có thể bỏ ra rất
nhiều tiền mua vũ trang khí giới đánh giặc chứ bỏ
tiền muôn bạn vạc như anh cho một khúc gỗ trầm thì
đừng hòng. Đó là mỗi lỗi lầm sơ đẳng.
Tôi cự lại:
-Vũ khí và hương
liệu là hai món đồ hoàn toàn khác nhau, điều đó
dù là người thiếu đầu óc như tôi cũng không phải
không biết. Vào thời ngài Taishô-in (Thái Thắng Viện,
ám chỉ Yuusai), có lần ngài Gamô [3]
ngỏ ý xin tới nhà họ Hosokawa để xem những báu vật
sưu tập được. Tới ngày hẹn, khách kéo nhau đến.
Ngài Taishô-in mới trưng bày ra nào mũ trụ, áo giáp,
cung kiếm thương kích đủ loại. Ngài Gamô nhìn tất cả
rồi ra dáng ngạc nhiên, sau mới thưa thật chủ ý của
ngài là mong được xem mấy thứ trà cụ. Lúc đó, ngài
Taishôin bèn cười mà đáp rằng; "Hôm trước, ngài có
nói muốn xem những gì tôi sưu tập được. Do đó tôi
mới đem trình ngài vài thứ vũ trang. Thế nhưng nếu
nói về trà cụ thì tôi cũng có được một ít". Và
ngài bắt buộc phải đưa một số ra cho ngài Gamô xem.
Anh có thấy là
trong nhà họ Hosokawa chúng ta, một kiến thức sâu xa về
Vũ đạo luôn luôn đi kèm theo sự hiểu biết về Thi
đạo cũng như Trà đạo. Có phải là một gia tộc có
một không hai trên đời này không? Nếu ta xem Trà đạo
chỉ là những nghi thức rỗng tuếch và vô nghĩa thì
những đại lễ của nhà nước, việc tế kỵ tổ tiên
cũng chẳng phải đều là hư sức cả hay sao? Mệnh lệnh
chủ quân trao cho chúng ta là kiếm cho ra một món đồ
quí hiếm để ngài dùng vào nghi lễ Trà đạo. Đó
là lệnh của chủ, chống lại nó là mất mạng. Nếu
anh cho rằng việc bỏ một số tiền lớn để mua khúc
gỗ trầm là sai lầm thì coi như anh đã bướng bĩnh,
coi thường nguyên tắc cơ bản đó.
Yokota ngắt lời:
-Đúng thế! Tôi
không biết gì về nghệ thuật uống trà. Tôi chỉ là
một kẻ vũ biền gàn bướng. Nhưng tôi muốn xem anh,
người rành rẽ không biết bao nhiêu là ngành nghệ thuật,
anh có hiểu gì về cái nghề nghiệp chính của mình
chăng?
Nói vừa chưa
dứt, anh đã nhảy len, rút thanh đoản đao và phóng nó
về phía tôi.Thế nhưng tôi đã né được qua một bên.
Nhân vì tôi có để thanh trường kiếm trên chỗ gác
kiếm bên dưới chigai dana[4],
tôi
bèn thối lui vài bước rồi chụp lấy nó. Hai chúng
tôi đều tuốt kiếm khỏi vỏ và chỉ cần một nhát,
tôi đã chém chết Yokota.
Tôi bèn mua ngay
khúc gỗ trầm hương giá trị nhất và đem về Nakatsu.
Gia thần nhà Date đành chịu lãnh khúc nằm trên ngọn
cho phiên Sendai. Phần tôi thì sau khi dâng vật mua về lên
ngài Sansai, tôi đã xin ngài một điều: "Bởi vì thần
muốn chấp hành mệnh lệnh tướng công, thần đã giết
chết một người samurai phục vụ dưới trướng của
ngài. Thần vô cùng bối rối. Thần xin phép tướng
công hạ lệnh mổ bụng để thần được đền tội".
Nghe tôi thưa xong,
ngài đã phán như sau:
-Không ai có thể
lập luận đúng hơn mi về những điều mi trình bày
cho hắn nghe. Cho dù một khúc gỗ trầm hương chỉ là
vật không đáng kể nhưng phải gán cho nó một ý nghĩa
quan trọng vì nó là món đồ quí mà ta đã sai các
ngươi đi tìm cho ra. Hơn nữa, nếu chúng ta chỉ đánh
giá mọi vật bằng lợi ích do nó đem lại thì trên đời
này chẳng có cái gì còn gọi là đáng tôn kính nữa.
Ngoài ra, ta đã
thử đốt một nhúm trầm mà ngươi mang về. Quả thật
là một loại trầm hảo hạng xưa nay hiếm có. Ta bèn
đặt tên cho nó là Hatsune (Sơ Âm) [5],
để nhớ bài thơ xưa vốn có nội dung như sau:
Mỗi lần nghe
cuốc kêu,
Thấy sao mà
tuyệt diệu.
Vì luôn mang
tâm cảnh,
Nghe được
tiếng đầu tiên.
(Kiku tabi ni / mezurashikereba
/ hototogisu / itsumo hatsune no / kokochi koso sure )
Ta khen cho ngươi
đã khéo tìm ra được một vật báu. Thế nhưng ta không
biết làm sao để ngăn con cháu của Yokota Seibei đừng
có mang mối hận thù nào với ngươi.
Thế rồi ngài
cho gọi cậu trưởng nam của Seibei tới để uống cùng
tôi một chén rượu sake giải hòa và bắt hai bên thề
thốt không được gây ra sự cố. Tuy vậy, cánh nhà
Yokota nghĩ rằng tôi vẫn nuôi những ý đồ khác đối
với họ nên cuối cùng đã lánh về vùng Chikuzen (tây
bắc Fukuoka). Sau đó, ngài Sansai cho tôi biết tôi được
phép dùng chữ Oki (Hưng) trong tên của ngài (Tadaoki)
để đổi tự dạng tên sẵn có của tôi là Okitsu
(Trùng Tân) thành Hưng Tân [6].
Hai năm sau những
sự cố vừa kể, ngày 6 tháng 9 (âm lịch) năm Khoan Vĩnh
thứ 3 (Kan.ei 3), Chúa Thượng khi ngự đến thành Nijô
(Nhị Điều Thành ở Kyôto) [7]
đã ngỏ ý muốn xem loại trầm hương mà ngài Myôge-in
(thật ra là Sansai, cha ông) mua được và người đã đến
chầu. Ngài lúc ấy mới ban lời khen ngợi và có nhắc
lại một bài Waka xưa:
Ai dám đem mình
sánh.
Với loài cúc
trắng kia.
Dù mùa thu
đà hết,
Vẫn thoảng
một làn hương.
(Tagui ari to / dare
ka wa iwamu / sue nio / aki yori ato no / shiragiku no hana)
Ngài bèn ban cho
loại trầm hương này cái tên Bạch Cúc. Như thế, khúc
gỗ mà tôi đưa về đã có may mắn được bậc chí
tôn ban khen và như thế, gia đình của chủ quân tôi cũng
lấy làm vinh hạnh. Hạnh phúc ấy đã vượt trên mọi
sự chờ đợi, làm tôi vui mừng đến ứa nước mắt.
Sau đó, tôi đã
nhận được nhiều ân huệ đặc biệt từ ngài Myôge-in
(Diệu Giải Viện, ám chỉ Tadatoshi, con của Sansai). Vào
năm Khoan Vĩnh thứ 9 (Kan.ei 9), nhân xảy ra việc phân phối
lại ấp phong, ngài Sansai bèn sai tôi vào hầu việc cho
mình trong cư thành Yatsushiro. Hơn nữa, mỗi lần ngài
lên kinh đô để chầu, lúc nào cũng cho tôi dự vào
đoàn tùy tùng.
Song song với những
việc đó, năm Khoan Vĩnh thứ 14 (Kan.ei 14) đã xảy ra cuộc
tiểu trừ phiến loạn ở Shimabara. Tôi được chỉ định
theo đoàn quân của người em trai thứ ngài Myôge-in là
ngài Nakatsukasa Shôyuu [8]
Tatsutaka. Ngài Tatsutaka có giao cho tôi giữ một lá quân
kỳ. Ngài 22 tháng 2 năm sau, nó trở thành lá cờ đầu
tiên được cắm lên ở khu vực tường thành mà chúng
tôi đã đánh sập được để tiến vào. Thế nhưng
lúc đó, vì trúng một phát đạn vào đùi, tôi đành
phải bỏ ngang trận đấu. Năm đó tôi 45 tuổi. Đến
năm Khoan Vĩnh thứ 17 (Kan.ei 16), vết thương lành hẳn,
tôi được bổ làm việc ở Edo.
Năm Khoan Vĩnh thứ
18 (Kan.ei 18), ngài Myôge-in bất ngờ lâm trọng bệnh và
qua đời trong khi cha ngài (Sansai) vẫn còn sống. Lúc ấy,
tân quân là ngài Higo-no-kami Mitsuhisa lên nối nghiệp nhà.
Ngày 2 tháng 9 (âm lịch) cùng năm, cha tôi là Yagoemon Kagekazu
cũng qua đời. Thế rồi đến năm thứ 2 niên hiệu Chính
Bảo (Shôhô 2, 1645), đến lượt ngài Sansai tạ thế. Trước
đó, vào năm Khoan Vĩnh thứ 13 (Kan.ei 13), ngài Date Chuunagon,
lãnh chúa phiên Sendai – người đấu giá và rốt cuộc
đã chia hai khúc gỗ trầm quí hiếm đó với chúng
tôi - cũng đã qua đời trong cư thành Wakabayashi (Thiếu
Lâm) của mình. Ông đã xem khúc gỗ trầm mua được như
một báu vật có giá trị nhất trong bộ sưu tập của
dòng họ và đặt cho nó cái tên là Shibafune (Sài Thuyền,
Thuyền củi) để nhớ đến một bài thơ xưa nội dung
như sau:
Ta mang nơi chiếc
thân,
Thống khổ
kiếp phù sinh.
Thuyền củi
dù chưa đốt,
Cháy tàn hết
rồi chăng?
(Yo no naka no / uki
wo mi ni tsumu / shibafune ya / takanu saki yori / kogare yuku ran
) [9]
Tôi đã suy nghĩ
lung lắm về những gì đã xảy ra từ khi cha tôi (Kagekazu)
vào hầu việc cho họ Hosokawa. Phải nói thêm là nơi đây,
anh cả của tôi (Kurobê Kazutomo) cũng đã hưởng nhiều
ân huệ đặc biệt. Riêng tôi, kể từ ngày ở Nagasaki
tôi cướp đi tính mệnh của Yokota Seibei, người bạn đồng
sự, thì ngài Shôkôji (Tùng Hướng Tự, tức Sansai) đã
tha chết cho tôi. Nay chủ quân tôi và cũng là người dung
tha mạng sống đã từ giã cõi đời thì làm sao tôi
có thể sống còn? Do đó, tôi mới lấy quyết định
cho mình.
Một vài năm trước,
khi ngài Myôge-in (Tadatoshi) qua đời, 19 gia thần đã chết
theo ngài. Hai năm trước đây, khi ngài Shôkôji (Tadaoki) tạ
thế, tức khắc đã có 4 người tuẫn tử theo hầu
chủ. Đó là Minota Heishichi Masamoto, Ono Dembê Tomotsugu, Kuno
Yoemon Munenao và Hôsen-in Shôen-gyôja.
Ông cố của Minota
tên gọi Izumi, chức gia lão trong phiên bên cạnh ngài Sagara
trấn thủ xứ Tôtômi (nay là vùng Iwata thuộc tỉnh Shizuoka),
đã chết giữa trận tiền bên cạnh chủ quân của ông
ấy. Ông nội Wakasa và ông bố Ushinosuke của Minota từ
đó sống đời võ sĩ vô chủ, Đến đời Minota Heishichirô,
ông mới được ngài Sansai (cũng là Tadaoki) vời về
làm việc và ban cho một món lộc 500 thạch thóc. Năm
ông ta mổ bụng, Heishichirô mới có 23 tuổi. Thị đồng
của ông là Isobe Chôgorô đã khai đao giải thoát cho ông.
Họ Ono xuất thân
từ vùng Tango, đã theo hầu gia đình chủ quân của chúng
ta từ đời ông nội của Dembê là Imayasu Tarozaemon. Có
một hôm bố của Dembê, Tanaka Jinzaemon [10]
không theo chỉ thị của chủ mà bất chợt bỏ đi khỏi
dinh của phiên ở Edo. Chủ quân của chúng ta (và cũng là
của họ) mới ra lệnh cho Dembê, người được chọn làm
cận vệ (kinjuu) cho ngài, phải đi kiếm bằng được bố
mang về. Nếu kiếm không ra thì phải chịu tội chết
thay cha. Dembê đi hết tỉnh này sang tỉnh khác nhưng tìm
không ra cha, đành quay về trước mặt chủ quân để chịu
tội. Thế nhưng ngài Sansai lại lên tiếng khen ngợi Dembê
vì ông này biết nếu mình về là sẽ lãnh án tử
mà vẫn cứ quay về. Do đó, ngài bèn tha tội cho. Nghĩ
rằng ân huệ đó đã trở thành một nghĩa vụ nên khi
chủ quân chết, Dembê bèn mổ bụng. Người khai đao hộ
ông là Isoda Juurô.
Còn Kumo thì ông
từng theo hầu ngài Yuusai (Fujitaka) thời ở Tango (tên cũ
của một vùng phía bắc Kyôto) và được ăn thêm món
lộc mới 150 thạch vì đã chiến đấu dũng cảm trong
trận chống giữ thành Tanabe. Yano Matasaburô là người
đã khai đao giúp ông.
Hôsen-in trước
kia là một yamabushi (thày tăng vân du), ông có nhiệm vụ
thổi tù và (làm bằng ốc loa) khi giao chiến. Ông là
con của Ishii Bingo-no-kami Yoshimura và là em trai của Tsutsui
Junkei. Người khai đao tiễn đưa ông là một thày tăng
vân du đồng bọn.
Những câu chuyện
liên quan đến các người nói trên làm nức lòng tôi,
khiến tôi thèm được chết như họ.Tuy vậy, tôi hãy
còn một số công chuyện trong phủ của phiên ở Edo phải
hoàn tất trong thời gian chủ quân vắng mặt và nhân vì
không nhờ ai khác làm thế mình được, tôi đã phải
sống những tháng ngày trống vắng từ mấy tháng nay
rồi.
Trong thời gian
ấy, thi thể của ngài Shôkôji (Tadaoki) đã được hỏa
táng ở Taishô-in (Thái Thắng Viện, chùa của Yuusai) trong
cư thành Yatsuhiro nhưng theo đúng di ngôn của ngài, mớ
tro ấy đã được cao tăng Sen. yo (Chuyên Dự, 1530-1604)
của Taishô-in hộ tống đi Kyôto ngày 11 tháng giêng. Những
người sau đây đã tháp tùng đoàn: Nagaoka Kawachi Kagenori,
Kaku Sakuzaemon Ietsugu, Yamada San.emon, Sakata Genzaemon Hidenobu, Yoshida
Ken.an. Khi đến được Kyôto vào ngày 24 tháng ấy, họ
đã đem tro cốt của ngài đặt ở Kôtô-in (Cao Đồng
Viện) ở chùa Daitokuji (Đại Đức Tự) trong vùng Murasakino.
Việc này thì từ lúc còn sinh tiền, chủ quân của chúng
ta đã được sự đồng ý của người trụ trì chùa
tức Hòa thượng Seigan (Thanh Nham).
Thế nhưng đến
năm nay, sau khi đã hoàn tất công việc trong phủ, tôi mới
đến gặp chủ quân của chúng ta (Mitsuhisa, con trai Tadatoshi
và cháu nội Tadaoki) để trình bày cái ước nguyện
đã ôm ấp trong lòng từ bấy lâu nay và ngài đã phải
chấp nhận quyết tâm không dời đổi của tôi. Ngày
29 tháng 10, tôi đến để bái biệt. Ngài bèn đãi tôi
ăn lót lòng và tự tay mình châm trà. Cuối cùng, ngài
đã ban cho tôi hai bộ lễ phục có lần lót màu đỏ,
được thêu hoa văn của dòng họ Hosokawa gồm có 9 hình
tròn (Cửu Diệu) giống như những cái đĩa, tượng
trưng cho 9 vì tinh tú. Khi tôi ra về, ngài còn phái hai
cận thần là Hayashi Geki và Fujisaki Sakuzaemon đến trấn
an là không phải lo lắng gì đến hậu sự, đồng thời
cũng ban cho một bài thơ tiễn biệt.
Ngài cũng ưu ái
dặn dò tôi là khi đến Kyôto rồi, không được có hành
động gì mà không tham khảo ý kiến của Furuhashi Kozaemon.
Các nhân vật khác như Hotta Kaga-no-kami và Inaba Noto-no-kami
mỗi người đều có hảo ý tặng tôi một bài thơ.
Khi tôi rời khỏi Edo vào ngày 2 tháng 11 (âm lịch), ông
Tanaka Sahê đã tiễn tôi đến tận Shinagawa với tư cách
đại diện cho chủ quân.
Hoa
văn nhà Hosokawa
tượng
trưng cho 9 vì tinh tú
Đặt chân lên Kyôto,
tôi bèn đến nương nhờ Matajirô, em trai tôi, chủ nhân
của ngôi nhà nơi tôi đang ngồi viết những dòng này.
Chú ấy là người tôi sẽ gửi lại thanh đoản đao để
làm kỷ vật sau khi mọi thủ tục xong xuôi.
Sau đây là tên
những vị đã tặng tôi thơ tiễn biệt: các bậc công
khanh như Karasumaru Dainagon Sukeyoshi và Uramatsu Saishô Sukekiyo,
Hòa thượng Seigan trụ trì Daitokuji (Đại Đức Tự), chư
trưởng lão của Nanzenji (Nam Thiền Tự), Myôshinji (Diệu
Tâm Tự), Tenryuuji (Thiên Long Tự), Shôkokuji (Tướng Quốc
Tự), Kenninji (Kiến Nhân Tự), Tôfukuji (Đông Phúc Tự)
cũng như Kôfukuji (Hưng Phúc Tự) ở Nara.
Còn về địa
điểm nơi tôi sẽ mổ bụng ngày mai thì hình như người
ta đã - theo lời khuyên của ông Furuhashi - cất một cái
nhà rạp dưới chân ngọn đồi Funaoka. Từ lối vào Daitokuji
cho đến đó chỉ có một khoảng cách chừng nửa dặm.
Họ đã bày trên mặt đất hơn 3.800 tấm rơm thô. Còn
trong nhà rạp cũng trải một tấm chiếu cói (tatami) và
phủ lên bằng vuông vải trắng. Thấy họ thiết kế có
vẻ trịnh trọng như vậy tôi hơi khổ tâm nhưng đó lệnh
của chủ quân nên tôi không dám có ý kiến. Nhân chứng
chính thức là ông Tani Kuranosuke, người đại diện cho
ngài Mitsuhisa, các chức gia lão trong phiên như Nagaoka Yohachirô
và Hanzaemon. Hòa thượng trụ trì chùa Daitokuji tức ngài
Seigan Jitsudô (Thanh Nham Thực Đường) sẽ đến chứng minh
cho tôi. Con trai tôi là Saiemon cũng có mặt. Tôi đã nhờ
Nomi Ichirôbê Katsuyoshi làm người khai đao trợ tử. Tôi
cũng chọn xong pháp danh là Kohô Fuhaku (Cô Phong Bất Bạch).
Dù bản thân chỉ là một kẻ chẳng ra gì nhưng tôi vẫn
mong sao những giây phút cuối của đời mình không được
khó coi.
Bức di thư này
tôi xin đề tên người nhận là Saiemon, con trai tôi, để
anh có thể truyền xuống con cháu hết thế hệ này
đến thế hệ khác. Tôi muốn làm sao cho chúng thừa
hưởng sự quyết tâm của tôi mà bày tỏ được lòng
tận trung với gia đình của chủ quân mình.
Viết xong vào
ngày sóc (mồng 1) tháng chạp năm Chính Bảo thứ 4 (1647).
Áp triện: Okitsu
Yagoemon Kageyoshi
Người nhận:
Ông Okitsu Saiemon
Ngày mồng 2 tháng
chạp năm Chính Bảo thứ 4 (Shôhô 4), Okitsu Yagoemon đến
viếng ngôi mộ của ngài Kôtô-in (Cao Đồng Viện, ý
nói Sansai Takaoki) ở Daitokuji; sau đó ông đi về phía cái
nhà rạp cất dưới chân đồi Funaoka. Ông ngồi xuống
tấm chiếu tatami và rút đoản đao ra nắm trên tay. Xong
ông quay đầu lại, nhìn Nomi Ichirôbê đang đứng sau lưng
mình và bảo: "Ta nhờ ông đấy!".Từ phía trên tấm
áo một màu trắng tinh khiết, ông đâm và rạch da bụng
3 lần thành hình chữ Tam (San). Nomi chém xuống cổ ông
nhưng đường kiếm không đủ mạnh. Yagoemon mới nói: "Cứa
cổ hộ ta!". Thế nhưng trước khi Nomi đủ thời giờ
để vung kiếm chém nhát thứ hai thì ông đã trút linh
hồn.
Người dân Kyôto,
đủ cả già trẻ lớn bé, tụ tập thành một vòng rào
chung quanh ông để chứng kiến.Trong những bài thơ ngẫu
hứng làm ra vào dịp ấy có mấy vần như sau:
Vọng mấy tầng
mây,
Dương cao tên
tuổi .
Tiếng thét
của người,
Trung trinh theo
chủ.
(Hirui naki / na wo
ba kumoi ni / ageokitsu / yagoe wo kakete / oibara wo kiru) [12].
Sau đây là gia
phổ nhà Okitsu kể từ đời Kagemichi:
| |
|
1-Uhyôe
Kagemichi |
|
|
|
| |
|
2-Yagoemon
Kagekazu |
|
|
|
| Kurobê
Kazutomo |
3-Yagoemon
Kageyoshi |
Sakudayuu
Kageyuki |
Shirôemon
Kagetoki |
Hachisuke
Muneharu |
Matajirô |
| |
4-Saiemon
Kazusada |
Yagodayuu |
Shirobê |
|
Ichirôzaemon |
| |
5-Yagoemon |
|
Sakuemon |
|
|
| |
6-Yachuuta |
|
Noboru |
|
|
| |
7-Kurôji |
|
Shirobê |
|
|
| |
8-Kurobê |
|
Uheita |
|
|
| |
9-Eiki |
|
Junji |
|
|
| |
10-Saiemon |
|
Kumaki |
|
|
| |
11-Yagoemon |
|
Noboru |
|
|
Saiemon Kazusada, đích
tử của Yagoemon Kageyoshi (Cảnh Cát), được ăn lộc 200
thạch thóc. Ông ta phục vụ trong đội quân của phiên và
lên được chức đội trưởng, có dưới tay 30 pháo
thủ. Ông chết vì bệnh năm Bảo Vĩnh nguyên niên (Hôei
1, 1704). Ông đứng vào hàng thứ 4 của gia phổ kể từ
đời (ông cố là) Uhyôe Kagemichi (Cảnh Thông). Người cháu
đời thứ 5 cũng tên là Yagoemon, tùng quân và lên được
chức đội trưởng của 12 tay súng. Ông ta chết bệnh
năm Nguyên Văn thứ 4 (Gembun 4, 1739). Đời thứ 6 là Yachuuta,
sung vào chức cảnh vệ, về hưu vào năm Bảo Lịch thứ
6 (Hôreki 6, 1756). Đời thứ 7 là Kuroji nằm trong đội cảnh
vệ, nghỉ hưu năm An Vĩnh thứ 5 (An.ei 5, 1776). Đời thứ
8 là Kurobe, một người con nuôi. Ông cũng làm việc trong
đội cảnh vệ và ốm chết vào năm Văn Hóa nguyên niên
(Bunka 1, 1804). Đời thứ 9 là Eiki, lại là dưỡng tử,
ông có chân trong đội cảnh vệ, chết vì bệnh năm Văn
Chính thứ 9 (Bunsei 9, 1826). Đời thứ 10 là Yachuuta, đích
tử của Eiki, sau đổi tên thành Saiemon. Ông ta cũng làm
cảnh vệ và chết vì bệnh vào năm Vạn Diên nguyên niên
(Man.en 1, 1860). Đời thứ 11 là Yagoemon, con thứ của Saiemon,
sau đổi tên thành Sôya. Ông này giỏi nghề truy kích chó
(inuoumono) [13].
Năm Minh Trị thứ 3 (Meiji 3, 1870), ông cũng được sung vào
đội cảnh vệ.
Cha của Yagoemon
Kageyoshi – tức là Kagekazu – sinh được 6 trai. Trưởng
nam là Kurobê Kazutomo, con thứ hai là Kageyoshi. Người thứ
ba, Hanzaburô, sau đó được biết dưới tên Sakudayuu Kageyuki.
Ông này mất vì bệnh năm Khánh An thứ 6 (Keian 6, 1652).
Con trai ông, Yagodayuu cũng chết bệnh năm Khoan Văn thứ
11 (Kambun 11, 1671). Nhà đó đến đời này thì tuyệt
tự.
Con thứ 4 của
Kagekazu gọi là Chuuta, sau được gọi là Shiroêmon Kagetoki.
Ông đã có quân công khi theo binh đoàn của cụ Sansai triệt
hạ thành Ôsaka trong chiến dịch mùa hạ năm Nguyên Hòa
nguyên niên (Gen.na 1, 1615). Thế nhưng đến khi tưởng thưởng,
ông ta lại từ chối phần mình vì có điều gì phật
ý. Thái độ đó đã làm cho ông bị đuổi khỏi phiên.Từ
đó, ông mới đổi tên mình thành Teramoto, vào vùng Kameyama
trong xứ Ise và thờ người chủ mới là Honda Shimôsa-no-kami
Toshitsugu. Ông được trông coi ba địa điểm Sakanoshita, Seki
và Kameyama. Mùa đông năm Khoan Vĩnh thứ 14 (Kan.ei 14, 1637),
quân phiến loạn nổi dậy ở Shimabara làm cho các lãnh
chúa trong vùng đang hầu việc ở Edo phải hộc tốc
quay về ấp phong của mình. Hosokawa Etchuu-no-kami Tsunatoshi
(con trai Mitsuhisa) và Kuroda Uemon-no-suke Mitsuyuki đã khởi
hành trong cùng một ngày. Thế nhưng ra đến con đường
lớn Tôkaidô (Đông Hải Đạo), cánh nhà Tsunatoshi mới
thấy mình thiếu người và ngựa. Nhờ vậy mà Mitsuyuki
đi nhanh hơn họ được một hôm. Nhân dịp đó, Teramoto
Shiroêmon (tức Kagetoki) vay 700 lượng bạc từ cậu em út
Matajirô ở Kyôto, mua hết đàn ngựa của 3 vùng Sakanoshita,
Seki và Kameyama và đem giấu chúng trong núi, đợi đến
lúc Tsunatoshi đi qua chỗ ấy mà đem cho ông dùng. Nhờ
thế Tsunatoshi mới bắt kịp rồi vượt qua Mitsuyuki ở
khu vực nhà trạm Tsuchiyama-Minaguchi. Quá đổi vui mừng,
Tsunatoshi sau đó đã gọi người con trai thứ hai của Shiroêmon
là Shirobê, lúc ấy đang sống ở Edo, về làm việc
cho mình.
Haniwa, hình
nhân bằng gốm chôn theo để thế vào chỗ người tuẫn
tử
Đích tử của
Shirobê tên là Sakuemon lãnh lương 20 thạch thóc cho 5 miệng
ăn và được sung vào đội cảnh vệ. Ông ta chết bệnh
năm Nguyên Lộc thứ tư (Genroku 4, 1691). Noboru, con trai ông,
theo phò ngài (Hosokawa) Etchuu-no-kami Nobunori, ăn lộc tất
cả đến 700 thạch. Ông còn giữ chức ấy cho đến khi
ngài Etchuu-no-kami Munetaka trở thành người đứng đầu
dòng họ Hosokawa và chỉ nghỉ hưu vào năm Nguyên Văn thứ
ba (Gembun 3, 1738). Con trai Noboru cũng tên là Shirobê, trông
coi việc quản lý quân nhu. Thế nhưng vào năm Khoan Diên
thứ ba (Kan.en 3) nhân một hành động vô kỷ luật, ông
đã bị tịch biên nhà cửa và tài sản. Uheita, con trai
ông, trước làm việc dưới trướng Etchuu-no-kami Shigekata,
sau theo về làm cận vệ cho Nakatsukasa Taiyuu Harutoshi với
mức lương 150 thạch. Cuối cùng, ông được bổ nhiệm
vào phân đội đặc nhiệm tùy tùng Công nương Tsuna (Tsuna-hime)
trước khi về nghỉ hưu vào năm Văn Hóa thứ hai (Bunka
2, 1805). Đích tử của ông tên là Junji, một người rành
binh pháp, giỏi thuật bắn cung nhưng đã qua đời vì đau
ốm vào năm Văn Hóa thứ 5 (Bunka 5). Dưỡng tử của ông
ấy, Kumaki, thực ra là con trai thứ ba của Yamano Kanzaemon.
Kumaki được ăn lộc 20 thạch và làm thị đồng của
chủ quân. Ông này cũng chết vì đau yếu vào năm Thiên
Bảo thứ tám (Tenpô 8, 1837). Con trai nối dõi của ông là
Eiichirô đổi tên thành Shiroêmon. Ông này làm thị tùng
cho quan chủ quận (gundai) Tamana và là một trong những
người tùy tùng chính yếu. Năm Minh Trị thứ 3 (Meiji
3, 1870), ông được bổ làm thuộc viên trông coi việc
hình ngục và đổi tên thành Noboru.
Người con thứ
5 của Kagekazu, Hachisuke, què quặt vì một vết thương nơi
chân từ thuở mới lên 3. Ông đổi tên thành Muneharu và
chết vì ốm vào năm Khoan Văn thứ 12 (Kambun 12, 1672). Người
con thứ 6 của Kagekazu, Matajirô, sống ở Kyôto, Ông đã
nhận Ichirôzaemon, cháu nội của Sano Kanjurô, người bà
con ở vùng Harima, làm dưỡng tử. [14]
Dịch
xong tại Tôkyô ngày 14 tháng 8 năm 2018
NNT
Chú thích:
[1]
- Họ Date là lãnh chúa vùng Sendai, một nơi giàu có và
binh hùng tướng mạnh. Trong truyện, vị lãnh chúa ấy
có thể chính là "Độc Nhãn Long" Date Masamune (1567-1636).
[2]
- Trò chơi chữ. Date là tên vị lãnh chúa vùng Sendai
nhưng có một chữ đồng âm dị nghĩa hàm ý "phô trương",
"lên mặt". Hosokawa tuy là danh từ riêng nhưng còn có nghĩa
là "con sông hẹp" hàm ý "một giòng nước", "một dòng
dõi".
[3]
- Gamô. Có thể ám chỉ Gamô Ujisato (1556-1595), một
võ tướng có thế lực thời Azuchi Momoyama, người hầu
như sống cùng thời với Hosokawa Yuusai (1534-1610).
[4]
- Chigai-dana: ngăn treo kiếm đặt theo chiều ngang với
hai mảnh ván nằm song song nhưng lệch qua một bên. Được
dựng ở một hốc phòng (tokonoma).
[5]
- Hatsune (tiếng đầu tiên) tức tiếng chim cuốc
đầu mùa. Ai nghe cuốc hót đầu tiên sẽ được đánh
giá là người lịch lãm và tinh tế.
[6]
- Lãnh chúa ban một chữ trong tên mình cho thần
hạ là muốn nói lên lòng trân trọng đối với công
lao của người đó. Nó cũng giống như việc nhà vua
ban quốc tính.
[7]
- Nhân vì thành Nijô là hành dinh của Shôgun khi mỗi
khi ông xuống Kyôto có việc và ít sác xuất là Thiên
Hoàng hạ cố đến thăm ông hơn là ông vào chầu ngài
nên "Chúa thượng" trong nguyên văn chỉ có thể là một
Shôgun họ Tokugawa.
[8]
- Nakatsukasa shôyuu (Trung vụ thiếu phù) là một chức
phụ tá trong cung lo nội vụ như ở Trung thư tỉnh. Để
ý là trong tên các quan Nhật đời xưa thường có 3 bộ
phận đi liền nhau: Họ+Tước+Tên.
[9]
- Trò chơi chữ: kogare có hai nghĩa: một là "chèo
thuyền" (do động từ kogu), hai là "bị cháy tiêu" (kogareru).
[10]
- Ở Nhật có nhiều tình huống khiến cho cha con
ruột không có cùng một họ, ví dụ con đi làm con nuôi
hay ở rể nhà khác. Hơn nữa họ có khả năng thay tên
đổi họ.
[11]
- Tam (có 3 nét ngang) để chỉ mình chết theo chủ
là cụ Sansai (Tam Trai).
[12]
- Trò chơi chữ: Trong bài thơ có cụm từ ageoki
và yagoe vừa là bộ phân của tên người tuẫn tử (Okitsu
Yagoemon) vừa có nghĩa là "cất tiếng hét to vọng
tới trời"(age+okii+koe)
[13]
- Inuoumono là trò đuổi dồn theo đàn chó và dùng
chúng như những cái đích di động để tập xạ kích
bằng cung tên. Lối luyện tập này đã bắt đầu với
kỵ binh Kamakura.
[14]
- Trong đoạn kết này, tuy Mori Ôgai kể lể dông dài
nhưng hẳn có mục đích làm rõ mối quan hệ ân nghĩa
giữa một gia đình samurai và gia đình chủ quân đã cưu
mang họ từ đời này qua đời khác.
Tư liệu tham
khảo:
1) Mori
Ôgai, Okitsu Yagoemon no isho, nguyên tác Nhật ngữ tải xuống
từ Aozora Bunko (Thư viện trên không), số hóa từ Nihon
Bungaku Zenshuu, bản tô màu, quyển 7 (Mori Ôgai), nhà xuất
bản Kawade, 1969, Tokyo.
2) Jacqueline Pigeot
dịch Mori Ôgai, Le Testament d’Okitsu Yagoemon, trong Les Noix, la
mouche, la citron,Tập tuyển dịch 13 tác giả thời Taishô
sang tiếng Pháp, Le Calligraphe xuất bản, Paris, 1986. Bản
tham chiếu.
3) Tranh ảnh và
bài vở trên mạng.
|