Trên
đường phố Sapporo, tuyết đã bắt đầu rơi lần đầu tiên
trong năm. Mưa chuyển sang tuyết, tuyết lại chuyển sang mưa.
Với phố xá Sapporo thì tuyết chẳng là thứ tình tứ gì bao
nhiêu. Còn bị xem như người bà con không mấy ai ưa nữa là
khác.
Ngày
23 tháng Mười. Thứ Sáu.
Lúc
rời Tokyo, tôi đã mặc có một chiếc áo sơ-mi. Từ phi trường
Haneda lên chiếc 747, nghe chưa hết cuốn băng 90 phút trong máy
quay băng Walkman, là đã lọt vào vùng chung quanh tuyết phủ.
-"Thì
vậy chứ sao". Bạn tôi bảo. -"Năm nào đến cỡ này thì tuyết
cũng bắt đầu rơi. Và thế là mùa đông đến".
-"Lạnh
quá nhỉ".
-"Đúng
mùa đông thì còn lạnh kinh hồn nữa kia".
Chúng
tôi sinh trưởng ở một thành phố nhỏ gần Kobe, khí hậu
ôn hoà. Nhà hai đứa chỉ cách nhau khoảng năm mươi thước,
và học chung với nhau suốt các năm trung học cấp hai lẫn
cấp ba. Đã đi du lịch chung, mà cả bạn gái cũng đã hẹn
hò đi chơi chung với nhau rồi. Có lần cả hai đứa cùng say
mèm đến mở cửa xe taxi ra là ngã sóng soài ra đất. Xong
trung học, tôi lên đại học ở Tokyo, còn hắn đi đại học
ở Hokkaido. Rồi tôi kết hôn với bạn cùng lớp là người
gốc Tokyo, còn hắn kết hôn với bạn đồng học xuất thân
Otaru thuộc đảo Hokkaido. Đời người là thế. Như những
hạt giống của cây cỏ cuốn theo ngọn gió trêu cợt tai quái
mà phiêu dạt trên những vùng đất bất ngờ.
Giả
thử hắn lên đại học ở Tokyo, còn tôi đi đại học ở
Hokkaido, thì hiển nhiên là cuộc đời của hắn và của tôi
hẳn đã khác đi hoàn toàn. Có khi tôi lại trở thành người
làm việc trong hãng đại lý du lịch rong ruổi khắp nơi trên
thế giới, còn hắn lại trở thành tiểu thuyết gia đóng
chốt ở Tokyo, không chừng. Tuy nhiên, do bàn tay sắp đặt
của người mẹ là ngẫu nhiên ấy, tôi đã trở thành người
viết tiểu thuyết, còn hắn mới là người làm việc trong
hãng đại lý du lịch. Và chùm sao Orion ngày nay còn chiếu
sáng trên bầu trời đêm.
Hắn
có đứa con trai sáu tuổi, và lúc nào trong ví cũng có ba tấm
ảnh con hắn. Cậu bé Hokuto (Bắc Đẩu) chơi đùa với
cừu ở Sở thú Maruyama. Cậu bé Hokuto mặc áo quần Lễ Mừng
Trẻ Con Lên 3, 5, 7. Cậu bé Hokuto ngồi trong tên-lửa ở vườn
chơi trẻ con. Tôi xem đi xem lại ba tấm ảnh ấy, mỗi tấm
ba lần, rồi trao lại cho hắn. Xong, uống bia hơi, nhắm món
cá Ruibe[1]
-"Này
cậu, P lúc này ra sao nhỉ?". Hắn hỏi.
-"Nó
làm ăn khấm khá lắm đấy". Tôi đáp.
-"Trước
đây, tình cờ mình gặp nó trên đường. Nó bảo đã ly dị
vợ, và đang sống chung với một cô gái trẻ".
-"Còn
Q thì sao?"
-"Nghe
nói nó làm cho một hãng đại lý quảng cáo, viết những bảng
quảng cáo thật nhảm nhí".
-"Cũng
dễ hiểu thôi".
Vân
vân.
Chúng
tôi trả tiền và bước ra khỏi quán. Ngoài trời tuyết vẫn
rơi không ngớt.
-"Thế
gần đây có về lại Kobe không?". Tôi hỏi.
-"Không".
Hắn lắc đầu. -"Sao mà thấy xa quá. Cậu thì sao?"
-"Mình
cũng không. Vả lại, cũng chẳng nảy ra ý muốn về lại".
-"Ừm".
-"Thành
phố hẳn là đã thay đổi lắm rồi nhỉ".
-"Ừm".
Rảo
bước vòng vòng trên phố xá Sapporo khoảng mười phút, chúng
tôi cạn mất đề tài nói chuyện với nhau. Tôi quay lại khách
sạn, còn hắn trở về căn chung cư ba phòng.
-"Thôi,
giữ gìn sức khoẻ nhé".
-"Ừ,
cậu cũng thế".
Thế
là cỗ máy hoán chuyển đã tiến bước đánh xạch một
tiếng. Và vài ngày sau thì chúng tôi lại ai đi đường nấy.
Ngày mai đây, hai đứa tôi lại ở hai thành phố cách xa nhau
đến năm trăm cây số, có lẽ lại tiếp tục cuộc tranh đấu
vô vọng chống lại nỗi nhàm chán riêng của mỗi đứa.
Ti
vi trong khách sạn đang chiếu chương trình quảng bá thông
tin địa phương. Tôi mang nguyên giày, nằm dài trên khăn phủ
giường, chuốc bia lạnh cho trôi miếng bánh mì kẹp cá hồi
xông khói bồi phòng mang đến, vừa lơ đãng ngắm màn hình.
Đứng
sừng sững ngay giữa màn hình là một cô gái trẻ mặc áo
đầm màu xanh biển. Ống kính truyền hình bất động quét
tia nhìn đăm đăm từ hông cô trở lên, như một loài thú
ăn thịt sống. Góc nhìn đã không dời đổi, mà cũng không
tiến gần hay lùi xa tí chút nào. Có cảm giác cứ như là
một phim Đợt Sóng Mới ngày xưa vậy.
-"Tôi
là nhân viên Ban Thông tin của Ủy ban Hành chánh Khu phố R".
Cô gái giới thiệu. Giọng nói của cô có chút hơi hướm
thổ âm địa phương, run lên vì thần kinh căng thẳng. -"R
là một khu phố nhỏ chỉ có bảy ngàn năm trăm người. Không
nổi tiếng gì mấy nên có thể quý vị chưa hề biết đến".
Đáng
tiếc, tôi nói.
-"Ngành
sản xuất chính của khu phố là nghề nông và nghề nuôi bò
sữa. Nguyên trọng tâm sản xuất đã là lúa gạo, nhưng gần
đây, theo chính sách chuyển canh, cũng đang nhanh chóng chuyển
sang việc trồng lúa mì và các thứ rau đậu ven thành phố.
Thêm vào đấy, ở ngoại vi khu phố lại có đồng cỏ chăn
nuôi do khu phố điều hành, nuôi khoảng hai trăm bò, một trăm
ngựa và một trăm cừu lấy lông. Hiện nay, khu phố đang thúc
tiến việc khuếch trương về chăn nuôi, trong vòng ba năm tới,
số gia súc này hẳn sẽ tăng lên rất nhiều".
Cô
không phải là một người đẹp. Khoảng tuổi trên dưới
đôi mươi, đeo kính nhiều độ, vành kim loại, khoé miệng
đóng băng nét cười mỉm cứng ngắc như tủ lạnh bị hỏng.
Thế mà trên màn hình, trông cô vẫn tuyệt vời. Ống kính
truyền hình theo kiểu phim Đợt Sóng Mới ấy chiếu lên được
hình ảnh tuyệt vời nhất của nét tuyệt vời nhất của
cô. Tôi có cảm tưởng là nếu tất cả mọi người, ai cũng
được đứng trước ống kính truyền hình mà nói trong mười
phút, thì hẳn là thế giới sẽ trở thành tuyệt vời lắm.
-"Khoảng
giữa thời Minh Trị, vàng cát đã được tìm thấy trong sông
R chảy qua khu phố R này, do đó đã có phong trào tìm vàng
cát sôi nổi. Thế nhưng khi đã cạn nguồn vàng cát rồi thì
phong trào ấy cũng tiêu tan, chỉ còn dấu vết của vài túp
lều nhỏ và con đường hẹp qua núi là chút hình tích còn
sót lại của một thời vang bóng ấy".
Tôi
nhấm nháp mẩu bánh mì kẹp cá hồi xông khói cuối cùng,
rồi uống một hơi cạn chỗ bia còn lại.
-"Khu
phố ... (đằng hắng) ... khu phố cho đến vài năm trước
đây đã có trên mười ngàn người, nhưng gần đây, do xu
hướng rời bỏ nghề nông, tình trạng dân số giảm nhanh,
lớp người trẻ dời ra đô thị, trở thành vấn đề khó
giải quyết. Quá nửa số bạn bè cùng lớp của chính tôi
cũng đã rời khỏi khu phố này rồi. Tuy thế, tất nhiên là
vẫn còn có nhiều người chọn ở lại cùng phấn đấu với
khu phố".
Cứ
như là đang nhìn vào tấm gương soi rọi tương lai, cô nhìn
đăm đăm vào ngay giữa ống kính truyền hình mà tiếp tục
nói. Xuyên qua màn hình, đôi mắt cô nhìn tôi đăm đăm. Tôi
lấy hai lon bia từ trong tủ lạnh ra, mở khoen, uống một hơi.
Khu
phố của cô.
Tôi
tưởng tượng ra được hình ảnh khu phố của cô. Nhà ga
mỗi ngày chỉ có tám chuyến xe lửa dừng lại, phòng đợi
có lò sưởi, bùng binh nhỏ lạnh lẽo, bản đồ hướng dẫn
khu phố chữ đã mờ đi đến không đọc được phân nửa,
khóm hoa vạn thọ và hàng cây nanakamado[2] , con chó trắng lông
bẩn những vết mệt mỏi cùng tận của đời, con đường
chính rộng một cách vô lối, áp phích tuyển mộ lính Tự
Vệ Đội[3], tiệm bách hoá ba tầng, bảng hiệu tiệm bán
đồng phục học sinh và thuốc đau đầu, một quán trọ nhỏ,
toà nhà hợp tác xã nông nghiệp cùng trung tâm lâm nghiệp
cùng hội chấn hưng chăn nuôi, một ống khói nhà tắm công
cộng đơn độc sừng sững chĩa lên khung trời màu tro xám.
Đi thẳng trên con đường chính, quẹo trái, qua khỏi ngả
tư là có Ủy ban Hành chánh Khu phố, trong Ban Thông tin có cô
ấy ngồi đấy. Một khu phố nhỏ bé, buồn tẻ. Hết nửa
năm bị bao phủ trong tuyết. Và cô tiếp tục viết những
bản thảo quảng bá cho khu phố ấy.<Ngày mấy tháng mấy
sắp đến đây, chúng tôi sẽ phân phát thuốc tẩy độc cho
cừu. Quý vị nào muốn nhận được thuốc, xin hãy điền
vào đơn xin có mẫu sẵn, trước ngày mấy tháng mấy, rồi
...>.
Trong
căn phòng nhỏ của khách sạn ở Sapporo, đời tôi và đời
cô ấy tình cờ đã giao tiếp với nhau. Nhưng vẫn cảm thấy
thiêu thiếu chút gì đấy. Trên chiếc giường khách sạn này,
ngày sống cứ như là bộ áo mượn, không ôm khít khao quen
thuộc với thân mình được. Lưỡi dao cùn không ngừng chặt
xuống sợi thừng buộc cổ chân tôi. Sợi thừng mà đứt
mất đi thì tôi không còn nơi nào để trở về nữa. Điều
đó khiến tôi bất an.
Nhưng
không, tất nhiên là sợi thừng không đứt mất đi đâu. Chỉ
vì tôi uống bia có hơi quá chén nên có cảm giác như thế
thôi. Vả lại, có lẽ cũng tại vì tuyết đang múa lượn
bên ngoài khung cửa sổ kia nữa. Tôi lần theo sợi thừng buộc
cổ chân mình mà trở về dưới đôi cánh u ám của thực
tại. Khu phố của tôi, và đàn cừu của cô ấy.
Đến
khi đàn cừu của cô ấy có được thuốc tẩy độc tuyệt
vời kia thì hẳn là ở khu phố của tôi, tôi cũng đang chuẩn
bị cho mùa đông cho đàn cừu của mình. Gom góp cỏ khô, trử
dầu vào thùng chứa, sửa chữa các khung cửa sổ phòng bão
tuyết. Mùa đông đã tiến đến kia rồi.
-"Khu
phố của tôi đấy". Cô ấy nói tiếp. -"Một khu phố nhỏ,
chẳng có đặc điểm gì đáng kể, nhưng vẫn là khu phố
của tôi. Nếu có dịp, xin quý vị đến xem. Có thể có chút
gì đấy chúng tôi làm được cho quý vị".
Rồi
hình ảnh cô biến mất trên màn hình.
Tôi
bấm nút sát bên chiếc gối, tắt ti vi, uống cạn chỗ bia
còn lại. Và thử nghĩ chuyện đến thăm khu phố của cô ấy.
Có lẽ cô sẽ làm được chút gì đấy cho tôi. Nhưng có lẽ
kết cuộc, tôi sẽ không đến thăm khu phố của cô ấy. Tôi
đã vất bỏ đi quá nhiều thứ mất rồi.
Bên
ngoài tuyết vẫn không ngừng rơi. Và đàn cừu một trăm con
đang nhắm nghiền mắt trong bóng tối mịt mùng.
[1]
Ruibe: món cá sống của đảo Hokkaido, là những lát cá hồi
xắt thật mỏng, đông lạnh.
[2]
Nanakamado: Sorbus commixta, cao đến 7 - 10 thước, thân trơn, màu
tím đậm, mọc ở vùng núi, gỗ khó cháy, tên tiếng Nhật
có nghĩa là "đốt trong lò bảy lần" (vẫn chưa cháy hết)
[3]
Tự Vệ Đội: Theo Hiến pháp hiện hành được lập nên từ
chiến bại trong Thế chiến thứ Hai, Nhật Bản chỉ có Tự
Vệ Đội thay vì Quân đội chính quy.
|