[  Trở Về   ]

Thơ Thảo Nguyên
 
Rùa Vàng

Chiều tan trường
Em qua cầu đánh rơi tiếng guốc

Sóng cựa mình
Bốn bề hương sắc

Rùa vàng hiện lên
Nhặt tiếng guốc

Không đòi gươm
Đòi trái tim đã khuyết.


 
 
 
 
 
 
 
 

 

Hội An và em
Phố thì phố của ngày xưa
Em thì em của ngày vừa mới lên
Một ta trong cõi bồng bềnh
Một rêu phong, một nỗi niềm nguyên sơ

Dội từ em sóng không bờ
Đam mê mấy nẻo, ngẩn ngơ bao chiều
Sông Hoài trăng rờ rỡ yêu
Hoa đăng mấy dạo xua đìu hiu bay

Hội An rạo rực nắng đầy
Hội An như một mưa cây đầu mùa 
Trắng trời áo trắng thu đưa
Em chưa tan học ta chưa chịu về.

 
Dưới chân tháp
Sức cuốn hút được phả lên tượng thần
Áp-sa-ra cháy khát

Ta - gã si tình
Ngồi canh gác cho em

Chiêm ngưỡng đường cong cổ tích

Dâu bể tóc tai xây xước
Nụ cười em nguyên vẹn thanh xuân

Biết mình sinh muộn cả nghìn năm
Lòng cứ cùng em nguyệt thực

Khúc bi tráng cài đặt niềm riêng
Tầng sóng phủ đầy ngọn tháp
Ru ngân phế tích non ngàn

Suối lượn vòng trăng khuyết
Huyền ảo hoa văn 
Phất phơ xiêm áo

Xin nghiêng mình bên trác tuyệt
Còn những gì...
Nhường lời rêu cỏ Mỹ Sơn.

Xanh ngát Chư Yang Sin

Vén bức màn sương
Hiển mặt
Khung trời xanh ngát 
Chư Yang Sin 

Đại ngàn rất đổi thanh tân
Nắng gió mà dịu dàng nét phố
Theo cuộc người lột xác thăng hoa

Khói bếp nhà sàn loang xa
Bồng bềnh giấc núi
Gấu váy ai xoè theo điệu T’rưng 

Sê Rê Pok mượt mà tóc da sơn nữ
Mượt mà bao thưở gieo neo
Dã quì thắm màu muôn xứ
Tơ tằm, thổ cẩm lên hoa 

Chạm mặt hương ngẩn ngơ dốc biếc
Em hiện thân từ giấc mơ nào 
Tù và đẫm tiếng suối reo
Ta ngợp cái nhìn buông thõng

Ai thả Ting gling lên trời
Mà a mí trĩu gùi thơm gió
Hồn trôi  theo nương rẫy thênh thang
Cồng chiêng lên đường vào Hội 
Cồng chiêng bừng sáng!
Vòng xoang ngày
Cháy...
            cơn mê...

      Krông Bon, tháng8/2006

 
 
 
 
 
 
 
 

 

Viếng Đạm Tiên
Nấm đất mấy trăm năm sương gió
Dàu dàu ngọn cỏ
                           quạnh bờ sông
Kiều một dạo qua đây 
Khóc người bạc mệnh

Thân em như trái chanh
Kiệt cùng
Bỏ vỏ
Ngẫm ra điều
Tủi phận những đời chanh

Giữa ngày xuân nghe sóng vỗ tròng trành
Nghiêng chao con thuyền lao phía sóng

Tiền Đường bật khóc giữa chiêm bao

Này em!
Kiều còn mười lăm năm xiêu dạt
Sá gì em một cuộc bể dâu
Hãy vỡ tung lên
                         Nấm mồ vô chủ
Giữa trời xuân 
                         Dựng lại ánh ngày.

 
Với sông
Vốc một vốc phù sa
Biết là sông nặng nợ
Như dải thiên hà vắt qua xứ sở
Hào quang triệu triệu tinh hoa

Thấm đẫm nỗi niềm từng gốc cây, ngọn cỏ
Hằn lên bao ký ức tuổi thơ
Trăng vì sông mà huyền hoặc
Ta vì em nghiêng ngã đôi bờ

Bóng cò nâng cả chiều đồng dao lộng gió
Cánh buồm quyến rủ thi ca
Câu hò vang mặt sóng
Rưng rưng mấy cõi đi - về

Hương bồ kết giục bình minh qua bãi
Hương bã trầu đánh thức những chiều hôm
Chút khói nẫu lòng quê kiễng
Chút mênh mang sâu nặng tâm hồn

Sông xanh qua câu hò của mẹ
Mượt mà theo tiếng hát của em
Ta ngụp lặn giữa trùng vây câu hò, điệu hát
Nên lên ghềnh
                        xuống thác
                                           vẫn xanh trong.


 
 
 
 
 
 
 
 

 

Phím tơ phố cổ

Những giọt phố va vào đêm
Giọt giọt lặng thầm
Sông Hoài thao thức xa xưa

Những hội quán, chùa chiền
Tiếng chuông ẩn tàng rêu bụi
Những mái lương đình
Cong vênh
Nụ cười ai rơi bên góc phố
Sững lòng đêm
Ta lặng người như tượng

Gió từ chùa cầu
Thổi tung ký ức
Đắm đuối tình em siêu thực
Hương cao lầu còn đọng với sương khuya
Đã vì em bao vụ tóc thay mùa

Dưới ánh đèn lồng
Mong màu rêu nguyên sinh
Trăng màu trăng Cửa Đại
Rọi nước sông Hoài
Mãi mãi hoài nhau

Va vào xanh xưa
Từng giọt em...
Sợi tóc thay màu níu lấy sông trăng.