Chim Việt Cành Nam           [   Trở Về   ]          [ Trang chủ ]             [  Tác giả ]

TUYỆT CÚ của Đỗ Phủ
Thu Tứ
Nguyên văn 
Dịch nghĩa
Dịch ra thơ Đường luật
- Tản Đà
Dịch ra thơ lục bát
- Tương Như
Dịch ra thơ song thất lục bát
- Trần Trọng Kim
- Thu Tứ
*
Đây là một bài thơ "vô nhân sự" khá hiếm hoi của Đỗ Phủ. Không có ai thiếu thốn, khổ sở, phiền muộn gì cả. Thực ra là "vô nhân", vì không có ai cả! Chỉ có chim ríu rít và rối rít giữa liễu xanh, cò bay thẳng cánh giữa trời xanh, tuyết nghìn năm không tan và thuyền Ngô từ mãi hạ lưu Trường Giang ngược lên đậu ở một cái bến đâu đó trong đất Thục...

Lâu lâu quên đời quên người cho khỏe. Rồi được "nhớ" lại ngay đấy mà.

Nguyên văn

Tuyệt cú

Lưỡng cá hoàng ly minh thúy liễu
Nhất hàng bạch lộ hướng thanh thiên
Song hàm Tây Lĩnh thiên thu tuyết
Môn bạc Ðông Ngô vạn lý thuyền.

Dịch nghĩa

Bài thơ bốn câu

Hai con oanh vàng hót trong rặng liễu biếc
Một hàng cò trắng bay vút lên trời xanh
Trung khung cửa sổ có cảnh tuyết nghìn năm phủ trên núi Tây Lĩnh
Ngoài cửa có thuyền Ðông Ngô từ xa muôn dặm đến đậu.

Dịch ra thơ Đường luật

Tản Đà:

Hai cái oanh vàng kêu liễu biếc,
Một hàng cò trắng vút trời xanh.
Nghìn năm tuyết núi song in sắc,
Muôn dặm thuyền Ngô cửa rập rình.

Dịch ra thơ lục bát

Tương Như:

Liễu xanh hót cặp oanh vàng,
Trời lam trắng điểm một hàng cò bay.
Song lồng mái tuyết non Tây,
Thuyền Ngô muôn dặm đỗ ngay cửa ngoài.

Dịch ra thơ song thất lục bát

Trần Trọng Kim:

Cành thúy liễu hoàng oanh hót gió,
Một đàn cò bay trổ lên không.
Mé tây núi tuyết dòm song,
Thuyền Ngô muôn dặm cửa đông đậu đầy.

Thu Tứ:

Bờ liễu biếc chim chuyền ríu rít,
Trời xanh cao chênh chếch cò bay.
Nghìn năm tuyết cũ in đây,
Muôn xa thuyền tới đỗ đầy ngoài kia.